Indrid Cold
Indrid Cold (còn gọi là Grinning Man) là sinh vật huyền thoại bí ẩn có liên quan đến người bướm, lần đầu tiên được Woodrow Derenberger bắt gặp theo đúng như ghi chép trong cuốn sách phi hư cấu The Mothman Prophecies của John Keel. Sách mô tả sinh vật này là thực thể hình người, được cho là có nguồn gốc ngoài Trái Đất, với nụ cười lớn không giống người trên khuôn mặt. Biệt danh Grinning Man xuất phát từ xu hướng mỉm cười với hầu hết mọi người mà Indrid Cold bắt gặp. Theo như lời đồn đại thì sinh vật này vẫn còn đến thăm West Virginia cho đến tận ngày nay.
Indrid Cold (còn gọi là Grinning Man[1]) là sinh vật huyền thoại bí ẩn có liên quan đến người bướm, lần đầu tiên được Woodrow Derenberger bắt gặp theo đúng như ghi chép trong cuốn sách phi hư cấu The Mothman Prophecies của John Keel. Sách mô tả sinh vật này là thực thể hình người, được cho là có nguồn gốc ngoài Trái Đất, với nụ cười lớn không giống người trên khuôn mặt.[2] Biệt danh Grinning Man xuất phát từ xu hướng mỉm cười với hầu hết mọi người mà Indrid Cold bắt gặp.[3] Theo như lời đồn đại thì sinh vật này vẫn còn đến thăm West Virginia cho đến tận ngày nay.[3]
Lịch sử
[sửa | sửa mã nguồn]Diện mạo thực tế
[sửa | sửa mã nguồn]Indrid Cold có ngoại hình giống con người, dù cho sinh vật này thường gắn liền với hoạt động của UFO và đôi khi được cho là người ngoài hành tinh.[4] Người ta còn tin rằng anh ta có khả năng liên quan đến người áo đen.[4] Trong lần nhìn thấy đầu tiên, Indrid Cold được các nhân chứng mô tả là cao hơn sáu feet và mặc một bộ đồ màu xanh lá cây phản quang với thắt lưng đen. Anh ta có nước da ngăm đen và đôi mắt nhỏ, tròn xoe cách xa nhau. Tuy vậy, sinh vật này lại không có mũi, tai hoặc tóc như người Trái Đất.[5]
Trong lần gặp mặt thứ hai, bộ đồ của Indrid Cold là màu xanh lam thay vì màu xanh lá cây, nhưng vẫn giữ được tính chất phản quang. Ngoài ra, Indrid Cold theo như sách mô tả là trông hoàn toàn tự nhiên với mái tóc vuốt ngược ra sau, một chiếc áo khoác không cài hai nút trên cùng và mặc quần sáng màu hơn áo khoác nhưng vẫn cùng chất liệu. Làn da của sinh vật này khá rám nắng dù không phải là da ngăm đen, và trông giống như bất kỳ con người bình thường nào.[5]
Những lần gặp gỡ
[sửa | sửa mã nguồn]Indrid Cold lần đầu tiên được hai cậu bé tên là James Yanchitis và Martin Munov ở New Jersey nhìn thấy đứng gần hàng rào vào ngày 16 tháng 10 năm 1966. Vừa bước lại gần hơn, họ khiếp sợ khi trông thấy một sinh vật hình thù kỳ lạ có cái đầu hói cao mặc bộ đồ màu xanh lá cây bằng kim loại, thực thể này đang nhìn chằm chằm vào họ với một nụ cười toe toét. Sau đó, nó đuổi theo họ cho đến lúc họ cao chạy xa bay.[6]
Ngày 2 tháng 11 năm 1966, tại Parkersburg, West Virginia, một nhân viên bán máy khâu tên là Woodrow Derenberger đang lái xe về nhà ở Mineral Wells, West Virginia từ Marietta, Ohio. Vào khoảng 7giờ 25 phút tối trên Xa lộ Liên tiểu bang 77, Woodrow bất chợt nghe thấy tiếng va chạm kỳ lạ nào đó. Ông sững sờ khi được tận mắt chứng kiến một vật thể bay không xác định xuất hiện và hạ cánh trước xe tải của mình. Woodrow mô tả nó trông giống như "ống khói đèn dầu kiểu cũ, loe ra ở cả hai đầu, thu hẹp lại thành một cổ nhỏ rồi phình to ở giữa". Ngay sau khi hạ cánh, một thực thể hình người liền bước ra khỏi con tàu với làn da rám nắng sẫm màu, đi đến chỗ Derenberger và giao tiếp bằng thần giao cách cảm rằng mình tên là "Indrid Cold" và không có ý định làm hại ai cả.[5] Cold nói rằng mình chỉ muốn biết thêm về nhân loại và anh ta sẽ đến thăm Derenberger một lần nữa.[7]
Sau này, Derenberger kể lại là chính Cold tiết lộ rằng anh ta đến từ hành tinh Lanulos nằm gần thiên hà Genemedes.[8][9] Bản thân Cold đã lập gia đình, vợ tên là Kimi và họ có với nhau hai đứa con tính đến thời điểm hiện tại. Ngoài anh ta ra còn có thêm hai người bạn đồng hành khác gọi là Demo Hassan và Karl Ardo.[4] Sau lần gặp gỡ cuối cùng, Woodrow đã tìm đến nhà điều tra UFO nổi tiếng John Keel và tường thuật lại các sự kiện nêu trên một cách rất chi tiết.[6] Woodrow còn đem trải nghiệm của mình nói cho Harold Hubbard biết để ông này xuất bản một cuốn sách nhan đề Visitors From Lanulos vào năm 1971, kể về những lần tiếp xúc với Cold và hành trình viếng thăm hành tinh Lanulos.[10]
Theo mô tả, tại Lanulos, quốc gia không có Chính phủ mà chỉ có Hội đồng Hướng dẫn. Các quan chức ở đây cũng được bầu chọn. Có 56 thành viên trong Hội đồng và được bầu chọn cách 6 năm một lần. Bất kỳ khi nào, quan chức tỏ ra không phù hợp với công việc cũng có thể bị bãi nhiệm và người khác được bầu thay thế. Người dân ở đây rất thân thiện và không bao giờ xảy ra chiến tranh cũng như không có tội phạm. Họ không chỉ nói chuyện bằng thần giao cách cảm mà còn có ngôn ngữ riêng. Họ cũng có những căn bệnh không thể kiểm soát và những cái chết không thể phòng ngừa.[11]
Truyền thông đưa tin
[sửa | sửa mã nguồn]Kể từ lần gặp gỡ Indrid Cold, Woodrow có tới trình báo vụ việc với cảnh sát Parkersburg. Sang ngày hôm sau, xuất hiện cơn sốt truyền thông xoay quanh câu chuyện này. Woodrow còn đồng ý trả lời phỏng vấn trực tiếp trên kênh truyền hình WTAP. Tham gia phỏng vấn có các thành viên gồm cảnh sát tiểu bang, đại diện sân bay Wood County, cảnh sát Parkersburg và một đại diện từ căn cứ không quân Wright–Patterson ở Dayton, Ohio. Trong ba tuần tiếp theo, các tờ báo trong khu vực đưa tin về những tuyên bố của Woodrow và lời tường thuật của những người khác. Tin tức cuối cùng cũng lắng xuống, nhưng Cold vẫn tiếp tục đến thăm Woodrow trong suốt những tháng tiếp theo.[5]
Sự chú ý của giới truyền thông dành cho câu chuyện này đã thu hút người dân địa phương kéo đến nhà ông với hy vọng được nhìn thoáng qua Cold. Mối quan tâm của dư luận cũng như sự khinh thường và chế giễu mà ông phải chịu đựng, khiến Woodrow phải tìm kiếm sự chăm sóc y tế. Bác sĩ của Woodrow xác nhận rằng bệnh nhân của mình hoàn toàn khỏe mạnh và không tìm thấy bằng chứng nào về sự mất cân bằng hoặc rối loạn tâm thần.[5]
Tác phẩm của John Keel
[sửa | sửa mã nguồn]
Năm 1970, câu chuyện của Derenberger bắt đầu trở nên nổi tiếng nhờ tác giả chuyên về các hiện tượng kỳ bí (Fortean) tên John Keel trong cuốn sách nhan đề Strange Creatures From Time and Space. Keel sau đó đã lật lại câu chuyện về Cold trong tác phẩm xuất bản năm 1975 mang tên The Mothman Prophecies. Cuốn sách này đóng vai trò then chốt trong việc định hình huyền thoại về Người bướm, mặc dù các báo cáo về sinh vật này đã xuất hiện trên báo chí từ gần một thập kỷ trước đó.[12] Đến năm 1979, câu chuyện về việc Derenberger du hành trên phi thuyền đến hành tinh Lanulos cùng với Cold đã được tác giả UFO Gray Barker. chia sẻ rộng rãi. Trong khi Derenberger mô tả Cold như một Người anh em từ không gian nhân từ, luôn ban phát thuốc chữa bệnh, thì những mô tả sau này lại khắc họa Cold như một thực thể siêu nhiên hoặc sinh vật thần bí đáng sợ, đôi khi sở hữu một nụ cười rộng đến mức phi nhân tính và kỳ quặc.[13]
Indrid Cold trở nên phổ biến qua ngòi bút của John Keel trong cuốn sách năm 1970 Strange Creatures From Time And Space, ông dành hẳn một chương để nói về thực thể mà mình gọi là "Grinning Man". Theo Keel, Vào ngày 11 tháng 10 năm 1966, hai cậu bé ở Elizabeth, New Jersey báo cáo đã nhìn thấy "gã kỳ dị nhất chúng cháu từng thấy". Đó là một người đàn ông rất cao, mặc bộ đồ bảo hộ màu xanh lá cây phản quang, đứng sau hàng rào thép gai tại một vị trí mà bọn trẻ tin rằng không ai có thể vào được. Keel kể lại rằng người đàn ông đó đã nhìn chằm chằm vào hai cậu bé và nở một nụ cười toe toét. Keel cho rằng sinh vật ngoài hành tinh mỉm cười nhẹ nhàng của Derenberger và kẻ lạ mặt hay cười mà hai cậu bé bắt gặp chính là một. Ông cũng tiết lộ thêm rằng chính Derenberger đã cung cấp cái tên đầy đủ cho thực thể ngoài hành tinh mà mình tiếp xúc: "Indrid Cold".[14]
Tác động từ dư luận
[sửa | sửa mã nguồn]Dù từng ra mắt cuốn sách nói về những lần ghé thăm hành tinh Lanulos của mình, thế nhưng biến cố này không chỉ ảnh hưởng tiêu cực đến Woodrow mà còn liên lụy đến gia đình và bạn bè của ông. Gia đình ông thường xuyên nhận được hàng chục cuộc gọi quấy rối trong suốt nhiều năm liền, đến nỗi họ đổ lỗi cho những câu chuyện về Indrid Cold đã khiến ông bị mất việc và bạn bè xa lánh. Ngoài ra, bản thân ông hay bị đau đầu và mắc chứng trầm cảm, vợ thì đâm đơn ly hôn. Quá chán nản, Woodrow đành rời khỏi khu vực này nhằm tránh ảnh hưởng từ vụ gặp gỡ Cold. Sau một thời gian dài đi ở nơi khác, ông mới chuyển về Mineral Wells, Texas sống ẩn mình trước khi qua đời vào năm 1990 ở tuổi 74.[5]
Góc nhìn từ phe hoài nghi
[sửa | sửa mã nguồn]Trong khi lời kể của Keel cho rằng cả nhóm thiếu niên lẫn Derenberger đều bắt gặp những thực thể có nụ cười rộng đến kỳ quái, thì nhà nghiên cứu hoài nghi Brian Dunning lại lưu ý rằng trong câu chuyện gốc của Derenberger, ông chưa từng nhắc đến bất kỳ nụ cười bất thường nào. Theo nhà nghiên cứu văn hóa dân gian David Clarke, ranh giới giữa "sự thật và hư cấu" trong các tác phẩm của Keel vốn dĩ rất mong manh.[15] Trong cuốn sách tiếp nối xuất bản năm 1975 mang tên The Mothman Prophecies, Keel đã gợi ý rằng thực thể Cold có liên quan đến những báo cáo về Người bướm tại Point Pleasant, vốn bắt đầu từ ngày 15 tháng 11 năm 1966, tức là 13 ngày sau buổi họp báo của Derenberger.
Trong số phát hành tháng 5/6 năm 2002 của tạp chí Skeptical Inquirer, nhà báo John C. Sherwood, một cộng sự kinh doanh cũ của nhà nghiên cứu UFO Gray Barker, đã công bố bản phân tích các lá thư riêng tư giữa Keel và Barker trong giai đoạn Keel đang điều tra. Trong bài viết mang tên "Gray Barker's Book of Bunk", Sherwood báo cáo rằng ông đã tìm thấy những khác biệt đáng kể giữa những gì Keel ghi chép tại thời điểm điều tra thực tế và những gì ông viết trong cuốn sách đầu tiên về Người bướm. Phát hiện này đã đặt ra những dấu hỏi lớn về tính xác thực của cuốn sách. Sherwood cũng cho biết thêm rằng Keel vốn nổi tiếng với việc viết những lá thư hài hước và cường điệu cho bạn bè, cộng sự đã từ chối hỗ trợ ông trong việc làm rõ những điểm mâu thuẫn này.[16]
Ảnh hưởng văn hóa
[sửa | sửa mã nguồn]- Trong tập phim "Jose Chung's From Outer Space" của loạt phim The X-Files, một tài xế với tính cách hay mơ mộng đã kể lại câu chuyện về cuộc gặp gỡ trên đường cao tốc với một thực thể ngoài hành tinh tên là "Chúa tể Kinbote". Thực thể này nói tiếng Anh cổ và khuyên người đàn ông "đừng sợ hãi". (Thực tế, nhân vật Chúa tể Kinbote có lẽ mang tính biểu tượng chung cho các cuộc chạm trán UFO hơn là mô phỏng riêng biệt Indrid Cold)
- Indrid Cold cũng xuất hiện với tư cách là một nhân vật trong bộ phim điện ảnh The Mothman Prophecies, tác phẩm lấy cảm hứng từ cuốn sách phi hư cấu của Keel. (Giữa nhiều thay đổi so với nguyên tác, bối cảnh phim được đặt vào những năm 2000 thay vì thập niên 1960). Vai diễn này do nam diễn viên Bill Laing đóng.[17][18][12]
- Trong một tập phim năm 2016 của loạt phim tuyển tập Scary Endings, nam diễn viên Grant Geller thủ vai Cold.
- Trong podcast kinh dị siêu nhiên The Adventure Zone: Amnesty, Indrid Cold là nhân dạng con người của Người Bướm (Mothman), kẻ sử dụng năng lực tiên tri để vừa gây hoang mang, vừa trợ giúp các nhân vật chính. Đây là một nhân vật NPC do Griffin McElroy thủ vai và sau đó tiếp tục xuất hiện trong The Adventure Zone: Dust.[19]
- Indrid xuất hiện như một nhân vật chạm trán ngẫu nhiên trong tựa game Fallout 76, tương tự như Người Bướm. Nhân vật này được cập nhật vào game trong bản nâng cấp năm 2023.
- Ngoài ra sinh vật này cũng được miêu tả là một nhân vật trong các tác phẩm giả tưởng khác như trong game thẻ bài MetaZoo, và truyện tranh The Department of Truth. Mystery Man trong bộ phim Lost Highway một phần dựa trên hình mẫu Indrid Cold.
Đọc thêm
[sửa | sửa mã nguồn]- Woodrow Derenberger, Visitors From Lanulos, New Saucerian Press, 1971. ISBN 978-1541-2047-68
- Taunia Derenberger, Beyond Lanulos: Our Fifty Years With Indrid Cold, New Saucerian Press, 2017. ISBN 978-1518-8158-29
Tham khảo
[sửa | sửa mã nguồn]- ^ Nick Redfern (2018). The Slenderman Mysteries: An Internet Urban Legend Comes to Life. Red Wheel Weiser. tr. 198. ISBN 978-1632-6589-44.
- ^ John Keel (1975). The Mothman Prophecies. New York: Saturday Review Press and E. P. Dutton. tr. 269. ISBN 0-8415-0355-9.
- ^ a b "The Tale of Indrid Cold: Smiling Man". Everything Unexplained. Bản gốc lưu trữ ngày 26 tháng 2 năm 2024. Truy cập ngày 14 tháng 8 năm 2024.
- ^ a b c "The Grinning Man: Alien, Apparition or MIB?". Mysterious Universe. Bản gốc lưu trữ ngày 2 tháng 6 năm 2011. Truy cập ngày 14 tháng 8 năm 2024.
- ^ a b c d e f "Woodrow Derenberger and the Legend of Indrid Cold". Daily Yonder. ngày 3 tháng 12 năm 2021. Bản gốc lưu trữ ngày 10 tháng 5 năm 2024. Truy cập ngày 14 tháng 8 năm 2024.
- ^ a b "Indrid Cold: Grinning Man of 1960s American Folklore". Historic Mysteries. ngày 14 tháng 1 năm 2018. Bản gốc lưu trữ ngày 16 tháng 8 năm 2024. Truy cập ngày 14 tháng 8 năm 2024.
- ^ Sara Brooke Christian (2023). Cryptid Tourism: The Performance of Modern Day Monster Hunting. McFarland & Company. tr. 157. ISBN 978-1476-6912-06.
- ^ Paul Christopher (1998). Alien Intervention: The Spiritual Mission of UFOs. Huntington House Publishers. tr. 79. ISBN 978-1563-8414-84.
- ^ Schultz, Mark Muncy and Kari (2022). Eerie Appalachia: Smiling Man Indrid Cold, the Jersey Devil, the Legend of Mothman and More (bằng tiếng Anh). Arcadia Publishing. tr. 15–19. ISBN 978-1-4671-4818-4.
- ^ "The Story of Indrid Cold". Spooky Appalachia. ngày 12 tháng 1 năm 2023. Bản gốc lưu trữ ngày 16 tháng 8 năm 2024. Truy cập ngày 14 tháng 8 năm 2024.
- ^ Clark, Jerome (ngày 1 tháng 6 năm 2010). Hidden Realms, Lost Civilizations, and Beings from Other Worlds (bằng tiếng Anh). Visible Ink Press. tr. 164. ISBN 978-1-57859-340-8.
- ^ a b Carey, Liz (ngày 3 tháng 12 năm 2021). "Local Lore: Woodrow Derenberger and the Legend of Indrid Cold". The Daily Yonder. Truy cập ngày 19 tháng 11 năm 2024.
- ^ Keel, John (1975). The Mothman Prophecies (ấn bản thứ 1). New York: Saturday Reviews Press. ISBN 978-0-8415-0355-7.
- ^ Keel, 1970, ch 14, p.176-178
- ^ Mullis, Justin. "The true origin of the Mothman legend". aiptcomics.com. AIPT Entertainment. Truy cập ngày 14 tháng 3 năm 2025.
- ^ Sherwood, John C. (tháng 5 năm 2002). "Gray Barker's Book of Bunk". skepticalinquirer.org. Center For Inquiry, Volume 26, No. 3 May / June 2002. Truy cập ngày 24 tháng 11 năm 2021.
- ^ "For Gere, horror movie has metaphysical side". newspapers.com. Raleigh, North Carolina: The News and Observer. ngày 24 tháng 1 năm 2002. Truy cập ngày 2 tháng 3 năm 2025.
- ^ Strauss, Bob (ngày 25 tháng 1 năm 2002). "'The Mothman Prophecies: Film has metaphysical attraction for star". Victoria, Texas: The Victoria Advocate/New York Times News Service. Truy cập ngày 2 tháng 3 năm 2025.
- ^ "The Adventure Zone". Maximum Fun (bằng tiếng Anh). ngày 5 tháng 3 năm 2019. Truy cập ngày 13 tháng 4 năm 2025.