Frederick Chapman Robbins
Frederick Chapman Robbins (25.8.1916 – 4.8.2003) là bác sĩ nhi khoa và nhà virus học người Mỹ. Ông đã đoạt Giải Nobel Sinh lý và Y khoa năm 1954 – chung với John Franklin Enders và Thomas Huckle Weller - cho công trình nghiên cứu đột phá của ông trong cách ly và nuôi cấy các virus bệnh viêm tủy xám, mở đường cho việc chế tạo vắc-xin phòng ngừa bệnh này của Jonas Salk, Albert Sabin vv... sau này. Ông theo học ở các trường Đại học Missouri và Đại học Harvard. Năm 1952, ông được bổ nhiệm làm giáo sư nhi khoa ở Trường Y học Đại học Case Western Reserve. Từ năm 1966 trở đi, Robbins làm khoa trưởng trường này. Ông lãnh đạo trường này tới năm 1980 thì ông nhận chức Chủ tịch Viện Y học của Viện Hàn lâm Khoa học Quốc gia. 5 năm sau, năm 1985, Robbins trở về làm khoa trưởng danh dự và giáo sư danh dự xuất sắc ở Trường Y học Đại học Case Western Reserve. Ông tiếp tục làm việc ở trường này cho tới khi qua đời năm 2003. "Hội Frederick C. Robbins" của Trường Y học này được đặt theo tên ông để vinh danh ông.
Frederick Chapman Robbins | |
|---|---|
| Sinh | 25 tháng 8, 1916 Auburn, Alabama |
| Mất | 4 tháng 8, 2003 (86 tuổi) Cleveland, Ohio |
| Quốc tịch | Mỹ |
| Trường lớp | Đại học Missouri, Đại học Harvard |
| Giải thưởng | Giải Nobel Sinh lý và Y khoa (1954) |
| Sự nghiệp khoa học | |
| Ngành | Nhi khoa Virus học |
| Nơi công tác | Trường Y học Đại học Case Western Reserve |
Frederick Chapman Robbins (25.8.1916 – 4.8.2003) là bác sĩ nhi khoa và nhà virus học người Mỹ. Ông đã đoạt Giải Nobel Sinh lý và Y khoa năm 1954 – chung với John Franklin Enders và Thomas Huckle Weller - cho công trình nghiên cứu đột phá của ông trong cách ly và nuôi cấy các virus bệnh viêm tủy xám, mở đường cho việc chế tạo vắc-xin phòng ngừa bệnh này của Jonas Salk, Albert Sabin vv... sau này.
Ông theo học ở các trường Đại học Missouri và Đại học Harvard.
Năm 1952, ông được bổ nhiệm làm giáo sư nhi khoa ở Trường Y học Đại học Case Western Reserve.[1] Từ năm 1966 trở đi, Robbins làm khoa trưởng trường này.[2]
Ông lãnh đạo trường này tới năm 1980 thì ông nhận chức Chủ tịch Viện Y học của Viện Hàn lâm Khoa học Quốc gia.
5 năm sau, năm 1985, Robbins trở về làm khoa trưởng danh dự và giáo sư danh dự xuất sắc ở Trường Y học Đại học Case Western Reserve.[3] Ông tiếp tục làm việc ở trường này cho tới khi qua đời năm 2003.
"Hội Frederick C. Robbins" của Trường Y học này được đặt theo tên ông để vinh danh ông.
Tham khảo
[sửa | sửa mã nguồn]- ^ "Frederick C. Robbins". Truy cập ngày 1 tháng 3 năm 2015.
- ^ "Professor Frederick C. Robbins". The Independent. London. ngày 8 tháng 8 năm 2003. Truy cập ngày 2 tháng 5 năm 2010.
- ^ "Bản sao đã lưu trữ". Bản gốc lưu trữ ngày 30 tháng 8 năm 2008. Truy cập ngày 28 tháng 1 năm 2011.
- Zetterström, Rolf (2006). "J.F. Enders (1897-1985), T.H. Weller (1915-) and F.C. Robbins (1916-2003): a simplified method for the multiplication of poliomyelitis virus. Dreams of eradicating a terrifying disease". Acta Paediatr. Quyển 95 số 9. Lagercrantz Hugo. tr. 1026–8. doi:10.1080/08035250600900073. PMID 16938745.
- "The Abraham Flexner Award for distinguished service to medical education. Frederick C. Robbins, M.D". Journal of medical education. Quyển 63 số 2. 1988. tr. 121–2. PMID 3276892.
- Bendiner, E (1982). "Enders, Weller, and Robbins: the trio that 'fished in troubled waters'". Hosp. Pract. (Off. Ed.). Quyển 17 số 1. tr. 163, 169, 174–5 passim. PMID 6295913.
- Marshall, E (1980). "Institute of Medicine names Robbins president". Science. Quyển 207 số 4436. tr. 1184–5. doi:10.1126/science.6986655. PMID 6986655.
- Sulek, K (1968). "[Nobel prizes for John F. Enders, Frederick Ch, Robbins and Thomas H. Weller in 1954 for discovery of the possibility of growing poliomyelitis virus on various tissue media]". Wiad. Lek. Quyển 21 số 24. tr. 2301–3. PMID 4303387.